Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Suối Nguồn ...
Trăng thanh gội tóc sương trời
Giọt rơi kẽ lá giọt khơi suối nguồn
Thầm nâng bóng nguyệt bên khuôn
Tình ôm tuyết lạnh lệ tuôn úa lòng ...
25.06.2016 Giang Hoa
TÌNH CA NGƯỜI LÍNH (tinhcanguoilinh.blogspot.com) Đời tôi là một chuỗi dài những vật lộn đấu tranh để mà tồn tại và hiện sinh. Ngày xưa văn thi sĩ cần phải khoác ba lô đi thực tế. Bây giờ chỉ ngồi tại nhà lên mạng Internet cũng có thể đi khắp hoàn cầu, nhìn thấy, nghe thấy, đọc thấy, đủ mọi cảnh ngộ hỉ nộ ố ái bi hoan của thiên hạ mà tạo ra cảm xúc sáng tác. Thật là tuyệt vời cho những ai có tâm hồn nghệ thuật
Hồn thơ đường thi của Hà lão phu tưởng lâu
ngày gía băng bên chậu kiểng đặt ngoài cửa bệ sổ? Vì đã lâu vắng bóng khách làng chơi thơ
đường ưng ý. Bỗng nhiên trên trời rơi xuống một thiếu phụ sương pha tuyết nguyệt thỏ thẻ bên tai: Lang
quân ơi! Kiếp trước thiếp và chàng thường hay thù tạc với nhau. Không lẽ Chiêu Hổ quên Hồ xuân Hương
này rồi sao? Mình bàng hoàng rụi mắt tự hỏi: Ta là Trang Sinh hoá bướm hay Thuần Vu Phần ngồi gốc cây hoè
nằm mộng làm thái thú quận Nam Kha hay sao? Mới lồm cồm ngồi dậy mở máy tính ,thấy tin nhắn của nữ sĩ Nguyễn
Bích Yến tức Giang Hoa về một bài đường thi mới làm. Thấy bài thơ hay ý thứ sâu sắc thâm trầm tình
thì lai láng nên lão họa ngay.
Sầu Mộng Canh Thâu
họa thơ Giang Hoa: Gió Trở Trời
Lá thu rơi rụng vọng tơ trời
Rặng liễu cầm canh giọt lệ rơi!
Thiếu phụ phòng không sầu trở giấc
Tùng quân vắng bóng mộng chưa rời
Thuyền tình
giông bão bao từng trải
Biển ái bình yên đã hết thời
Thôi thế đành xong mây xõa tóc
Chập chùng sóng vỗ chốn xa khơi…!
Bình thơ Giang Hoa - Lu Hà: “Chớm Thu“ và “Tiếng Thu“
Đã lâu lắm Lu Hà tôi hay làm thơ cảm hứng. Nghĩa là thơ không phải từ một chút tình riêng tư, từ cõi lòng tâm hồn mình do ai oán khổ đau nhớ thương ai đó mà viết ra. Cuộc đời yêu đương trầm luân thì đã viết hết cả rồi. Nhưng Lu Hà tôi lại thấy rung động xốn xang xao xuyến với nhân tình thế thái mà xúc động thành thơ. Khi nghe một bài hát, một đoạn văn tự sự của ai đó, một tiếng thở dài bâng quơ não nùng của người qua đường, gió thổi mây bay, một bài thơ vô tình đọc được. Tất cả là những vỉa than thiên nhiên mênh mông vô tận. Mình nhặt những mẩu than rơi vãi mà nhìn ngắm nó tìm ra cái cốt của than, dù là than bùn, than thô hay than rác rưởi cũng được, mình sẽ cho nó vào lò luyện than của tâm não trí tượng tượng thần thánh của riêng mình mà luyện ra một thứ than cốc tuyệt hảo cống hiến cho đời.
Đã lâu lắm tưởng như tôi đã
quyên bẵng đi Mai Hoài Thu, một cô em gái thơ rất dịu dàng đáng yêu thiết tha vô cùng. Thơ Thu, tâm hồn,
lời thơ thỏ thẻ tâm tình của Thu đã trở thành những lời hát ru trong những đêm trường mộng tưởng
huyền hoặc của tôi.
Thời gian qua tôi miên man say đắm với biết bao cô thuyền quyên thục nữ trên mạng Facebook,
nhưng làm sao tôi có thể quên Thu được, một nàng thơ có nhiều kỷ niệm thơ ca, ảnh hưởng rất nhiều
cho những sáng tác của tôi. Hôm nay bỗng nhiên thấy Thu gửi hai bài thơ được phổ nhạc vào trang của tôi
và làm tôi xúc động. Tôi nhớ lại nhiều năm qua về Thu và các nàng thơ khác. Tôi muốn ghi lại những
lời trang trọng ngưỡng mộ nhất về Thu.
Đôi Bờ Ly Tao
viết tặng em gái thơ Mai Hoài Thu
Tim anh nhức nhối vô cùng
Tiếng ai nức nở não nùng sầu rơi
Mắt huyền lúng liếng xinh tươi
Trà xuân hương khói một thời thu ơi!
Huynh vừa mới về xong. Đứa con gái đang học lớp 12, có bạn sinh nhật phải rước nó đến tận nhà bạn, nửa đêm 23 giờ lại đến đón. Nói thật vì cảm thấy khó chịu bực bội với thiên hạ, hôm nay lần đầu tiên huynh mới gõ chữ Thi Nguyên và tìm được trang của muội để đọc xem muội viết gì trong đó? Muội có thể tưởng tượng được không, là huynh quen biết thân tình với Mai Hoài Thu đã mấy năm nay rồi, mà chưa một lần nào huynh ghé thăm trang của MHT? Toàn thơ cảm tác, chuyển thể hay thơ họa lại là từ quán thơ chị Huệ Thu ngày xưa mà có được với Thu. Còn bây giờ toàn thơ Thu gửi vào trang huynh để hối thúc cảm xúc của huynh. Cô Thu này thông minh và khôn lắm, cô ấy hiểu tính huynh. Thường thường thời điểm này huynh chỉ mới thấy có Thu, Muội và Harry Mai là biết người biết ta, biết qúy mến huynh nên huynh mới xúc động mà chuyển thể hay cảm tác thơ của ba người đó.
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Vó Ngựa ...
Đường xa vạn nẻo trút cơn sầu
Vó ngựa chân dừng giữa bể dâu
Đứng giữa thôn làng quay cổ lại
Nhìn ngang thục nữ bước qua cầu
Cương ghìm tráng sĩ tay cầm nỏ
Mũ chếch anh hùng mặt trổ râu
Hảo hán ngơ về nơi đã hẹn
Tình xưa nghĩa ấy mộng duyên đầu …
tâm sự về thơ với nữ thi sĩ Nguyễn Kim
Trăn Trở
Nỗi niềm kia chôn tận đáy hoang mô
Nay khơi lại sóng xô bờ bến mộng
Kỷ niệm xưa bên đồi chiều gió lộng
Vòng tay ôm ấm trọn suốt canh dài