Tuesday, April 23, 2019

Luận Về Tình Yêu Phần 15


Tình Yêu Và Vật Chất

Chúng ta đang sống trong một thời đại cuả tốc độ và thông tin.Vài trăm năm trước đây ai cũng tin là trên mặt trăng có ả Hằng Nga vì trốn người chồng tàn bạo mà lên ở trên cung trăng một với anh chàng cuội đen thủi đen thui làm đày tớ, ngồi dưới gốc cây đa. Nhưng họ vẫn mãi không thể thành vợ  thành chồng được, tuy rằng cả hai cùng cô đơn. Bởi vì họ thuộc hai đẳng cấp tâm linh khác nhau, họ gần nhau nhưng họ không thể yêu nhau được. Dục vọng không thể thắng nổi lý trí và trái tim. Hằng Nga vẫn rớt nước mắt mà nhìn về hạ giới  xa xăm để chờ đợi những chàng thi sĩ như Lý Bạch, Tản Đà, Hàn Mạc Tử làm thơ tỏ tình với mình?

Luận Về Tình Yêu Phần 14


Định Nghĩa Tình Yêu

Đố ai định nghĩa được tình yêu? Tình yêu luôn là một bí mật của tâm linh. Nhưng người ta vẫn còn hy vọng, có thể giải mã được tình yêu bằng hàng vạn hàng triệu bài thơ ?

Làm thơ, nhất là thơ tình là một cuộc chơi của trí tuệ, cảm xúc và tâm linh. Người ta sinh ra, nếu quả thực có tâm hồn nghệ sĩ, thi sĩ, một thiên phú bẩm sinh mà trời đã ban cho, thì hãy giữ lấy trân trọng mà bảo quản lấy nó. Hãy dùng nó mà suy tư, mà miên man mộng tưởng làm đẹp cho đời.

Luận Về Tình Yêu 13


Tình Yêu Là Sự Phối Cảm

Tình yêu là một sự phối cảm giữa hai giống đực và cái. Một tình yêu mộc mạc hoang sơ nhưng trung thành nhất vẫn là tình yêu của loài vật. Hai con rắn độc chung sống lâu năm trong hang tối. Nếu bạn sơ ý giết chết con vợ, thì con đực sẽ tìm cách báo thù. Người ta thường bảo: Hung dữ như loài chó đẻ, vì muốn bảo vệ sự sống của đàn con .

Luận Về Tình Yêu 12


Tình Yêu Là Sự Trải Nghiệm

Tôi thích văn thơ từ thuở nhỏ, nhưng tôi mơ mộng nhiều về môn toán. Tiếc thay sống dưới chế độ cộng sản khi người ta coi sự học hành là quyền lợi danh vọng được ưu tiên cho những người thuộc thành phần giai cấp cốt cán và con cháu những người mà họ cho là có công với cách mạng. Gia đình tôi cũng có công với cách mạng, nhưng giai cấp cốt cán thì không. Bản thân tôi cũng từng đi bộ đội nhưng tôi không có may mắn cho tư duy trí tuệ được cất cánh bay cao theo con đường cử nghiệp. Tôi phải trải qua một cuộc sống chật vật về kinh tế và tôi chỉ chăm chăm  lo toan cho miếng ăn hàng ngày. Thời gian sống lưu vong bất hợp pháp ở Cộng hoà dân chủ Đức là thời kỳ kinh hoàng  nhất của đời tôi. Khi đó tôi mới ngoài 20 tuổi, tôi luôn luôn phải giở mọi thủ đoạn mưu kế, để khỏi phải về Việt Nam. Chuyện đó cũng làm tôi mất thời gian và mệt mỏi lắm rồi còn thú gì với văn chương thơ phú nữa.

Luận Về Tình Yêu Phần 11


Tình Yêu Ngoài Đời Và Tình Yêu Trong Thơ

Thơ tình là một mảng đề tài mà người ta thích đọc nhất. Có người vì tình mà làm thơ, có người vì một chút hư danh, vì thơ mà làm tình ngay giữa trái tim mình…Cả hai loại người này đều ham thích làm thơ. Vì động cơ khác nhau nên cách trình diễn biểu lộ cũng khác nhau. Cũng như có người làm thơ để bày tỏ giải thoát tâm trạng tinh thần, những yêu thương xót xa ân hận hoài vọng cay đắng căm giận mà mình phải gánh chiụ. Ngược lại cũng có người mượn thơ mượn chữ nghĩa để viết ra những vần thơ  rắm rối vô duyên tắc tỵ của tâm hồn mà cứ tưởng cao siêu huyền bí gì  để lòe bịp thiên hạ, hoặc mượn cớ để tô son trát phấn cho một thứ tình yêu thú tính hoặc một lý tưởng yêu thương bệnh hoạn nào đó? Có người ôm bình hoa ngày cưới khóc nức nở bên nấm mồ người vợ trẻ sớm qúa cố của mình. Có người thì vật lộn quằn quại rên rỉ bên một cô ả Tây, Tàu, Nhật làm bằng chất liệu cao xu biết nói biết giận hờn trách móc như người thật.

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm Số 92


Hoa Bướm Lả Lơi       
cảm xúc nhạc Mai Bích Dung: Cho Người Tình Nhỏ

Cô nhân tình bé nhỏ
Ríu rít chim sơn ca
Mang mùa xuân ấm áp
Sông núi nước non nhà

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm Số 91


Chạnh Lòng Nhắn Nhủ
cảm xúc nhạc Lệ Minh Bằng: Hỏi Anh Hỏi Em

Hỏi lòng sao vội ra đi
Trái tim ấp ủ thầm thì trúc mai
Rằng mình còn có tương lai
Ba lô súng đạn đôi vai phong trần

Luận Về Tình Yêu Phần 10


Thất Tình Chưa Hẳn Là Bất Hạnh

Thất tình chưa hẳn là bất hạnh, vậy thì là cái gì? Là niềm vui hạnh phúc chăng? Luận đề tưởng như mâu thuẫn vì đã không phải là bất hạnh là niềm vui và hạnh phúc thì còn gọi gì là thất tình nưã. Nhiều người mới nghe nói qua, tưởng rằng Lu Hà này lẩm cẩm ăn nói linh tinh chả ra thế nào cả. Vậy câu chuyện thứ hai cuả tôi để chứng minh cho cái luận đề mà tôi đã đưa ra là đúng : Thất tình chưa hẳn là bất hạnh?

Luận Về Tình Yêu Phần 9


Thất Tình Có Khi Lại Là May Mắn
Câu hỏi đặt ra:Thất tình chưa hẳn là bất hạnh, có khi còn là một điều may mắn hạnh phúc?

Theo tôi thất tình chưa hẳn là bất hạnh, có khi lại là một điều may mắn và hạnh phúc. Vì trời thương mình nên ngăn cản nhân duyên cuả mình, tặng cho mình một trí tuệ minh mẫn tỉnh táo để xem xét lại cuộc tình mình đã theo đuổi và thất bại, kể cả khi người ta nghĩ lại và muốn yêu mình thì mình có chấp nhận theo một kiểu cam chịu mù quáng hay là đừng nên đoái thương, đoái hoài đến người đó nưã? Đời tôi đã hai lần bị người con gái bỏ rơi, coi như là một ngã thất tình nhưng thực chất cả hai cô mới bị thất tình vì bị tôi bỏ rơi ngược lại, nghiã là đã xem xét lại là tình yêu và tự hỏi rằng họ có xứng đáng với mình không và tôi phớt lờ đi và không thèm tán tỉnh hay để ý gì đến nưã. Trái tim tôi đã thành lạnh lùng băng giá vô cảm khi tôi cảm thấy yêu họ là một mối hiểm hoạ cho tôi và cuộc đời tôi sẽ khổ vì họ.

Luận Về Tình Yêu Phần 8


Cảm Giác Và Ngộ Nhận
Ngày đó tôi khoảng 22 tuổi, sau khi làm lính đào rừng cuốc đất ở Lào về. Ba năm trời suýt chết vì bị bệnh sốt rét và tôi được quân đội cho ra Bắc học ôn, để thi vào đại học kỹ thuật quân sự. Đáng tiếc tôi không đủ điểm nhưng lại thưà điểm vào bách khoa và rất nhiều trường khác bên dân sự. Bộ đại học không công nhận điểm thi cuả tôi mặc dù số điểm cao, nhưng lại do cục chính trị quản lý. Quân đội đồng ý cho tôi phục viên nếu tôi không chiụ đi học sĩ quan. Thành ra tôi là đưá con bỏ chợ, ba năm ở Lào sốt rét khật khừ mà vẫn đạt được như vậy mà không trường nào chịu nhận. Tôi thi đúng kiến thức của tôi. Không như những đứa học viên khác con ông cháu cha biết trước đề bài, dốt mà cũng trúng tuyển mới kỳ. Còn tôi với lý với do: cũng balem ấy, cũng đề bài ấy, nhưng chúng tôi bộ đại học không quản lý điểm thi cuả anh, mong anh vui lòng chờ sang năm thi lại. Cũng may liền đó tôi lại được sang Đức học về nghề hoá chất dẻo và tôi đã quen nàng.

Luận Về Tình Yêu Phần 7


Im Lặng Là Đáng Sợ?

Giữa anh và em chúng ta đã sòng phẳng với nhau rồi từ năm 1976 rồi. Lúc đầu quả thực anh cũng đem lòng yêu em, nhưng tình yêu cuả anh dành cho em chỉ trọn đúng có 3 tháng thôi. Anh hay gưỉ thư và làm thơ tặng em, lúc đưa tận tay, lúc nhờ con „ V ". Không hiểu nó có đưa cho em không? Hay nó xé đi và vứt vào sọt rác? Chỉ tại em gặp anh cứ liếc mắt đưa tình, rồi lóc anh đến thăm em. Nếu em có người yêu rồi sao không nói thẳng ra: Là anh đừng đến thăm em và thơ phú, thư từ gì nưã, hãy để em yên. Ba tháng trời quấn quít và anh đã yêu em. rồi bỗng nhiên anh chàng còm cuả em đến và hai người ăn nằm với nhau ở phòng bên. Anh là một đấng nam nhi quân tử, anh không thể chiụ được và anh tính đến tạo cho em một đối trọng để em chọn một trong hai người?

Luận Về Tình Yêu Phần 6


Tình Yêu Có Thể Là Một Tai Hoạ?
 
Người ta bảo: Quân tử đa hoạn nạn, tiểu nhân hưởng thái bình, hồng nhan thì  bạc mệnh, gái thuyền quyên gặp nỗi truân triên, tiểu tỳ tiện nhân thường hay ngạo mạn đắc ý? Còn tôi ngẫm đời mình mà thấy bao chuyện đắng cay; có thể tôi đã khổ từ khi vẫn chưa sinh ra? Chưa sinh ra mà đã biết là số mình khổ? Nói như vậy, nghe có trái tai mơ hồ quá chăng?

Luận Về Tình Yêu Phần 5


Tình Yêu Và Oán Hận

Con người ta sinh ra để yêu thương và cũng để hận thù. Có kẻ vì tình yêu thương mà muốn sống cho ra sống. Có kẻ vì hận thù mà muốn vươn lên hơn người và được trả thù.Tình yêu thương mù quáng có thể sinh ra hận thù và tội ác. Ngược lại, muốn được trả thù rưả nhục chính đáng lại có thể tạo ra một tình yêu chân chính bản thiện.Trong yêu có ghét, trong ghét có yêu.Trong ác có thiện, trong thiện có ác. Giưã hai thái cực giao động này đã làm cho con người trở nên rối trí mà không phân biệt được đúng hay sai. Chỉ có lương tâm, trái tim con người tự nó là một quan toà, trọng tài mà mỗi chúng ta phải tự làm chủ lấy. Nếu chỉ vì thích một người con gái, yêu người ta tha thiết thực lòng nhưng người ta không yêu mình, thích mình mà cứ cố tình chiếm đoạt bằng được, bằng mọi thủ đoạn hoá ra tự mình chuốc lấy một tai vạ thảm hoạ trong tương lai. Dù có sống được với nhau, chiều chuộng cung phụng suốt đời nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ có hạnh phúc. Đời người thì lại quá ngắn ngủi, dù có sống được đến 100 tuổi thì đã nhiều nhặn gì? Nói như Lão Tử chỉ bằng một giấc ngủ trưa, chỉ bằng giấc mộng Nam Kha cuả Thuần Vu Phần ngày xưa dưới gốc cây hoè mà thôi..

Luận Về Tình Yêu Phần 4


Tình Yêu Và Định Mệnh

Người ta bảo: Cuộc đời là một phương trình vô định nhiều ẩn số. Nghiệm số chính mà ta hằng mong đợi thì lại không có được mà chỉ nhận được toàn nghiệm số ngoại lai.Tình yêu cũng vậy .Mấy khi ta được toại nguyện mong muốn, vì cả hai người cùng rất thích nhau, ăn ý với nhau cả tài lẫn sắc nhưng vì hoàn cảnh không thuận lợi mà phải chia ly. Tâm hồn trí tuệ dễ hoà cảm, trái tim dễ reo vang theo nhịp đập cộng hưởng cuả tần số cảm xúc mà cũng phải bất lực trước định mệnh phũ phàng. Người ta hỏi tình yêu có đẳng cấp không? Theo tôi tình yêu có đẳng cấp, nhưng quan niệm về đẳng cấp cuả tôi trong tình yêu khác với mọi người. Tôi không muốn nói về vị trí xã hội, vai vế giai cấp như kiểu phân loại theo tài sản cuả người cộng sản mà tôi muốn nói về sự di truyền tâm linh về những cảm giác siêu đẳng và hạ đẳng.

Luận Về Tình Yêu Phần 3


Tình Yêu Và Tính Toán

Đã là tình yêu thì không thể có tính toán. Mà đã có tính toán thì mất đi người mà mình yêu thích. Định mệnh con người thật khắc nghiệt vô cùng. Ông trời trêu gan và thử thách lòng người hay sao ấy? Thong dong ra thì trời lại không cho họ được gặp nhau. Nhưng khi cả hai người đang theo đuổi một sự nghiệp, một ý đồ riêng nào đó cho cuộc đời mình thì trời lại xui khiến là cứ phải gặp nhau trong một hoàn cảnh thật éo le vô cùng. Đúng ra họ sẽ là một cặp thanh mai trúc mã, rất hợp nhau và có thể nói là người yêu trong mộng lý tưởng nhất cuả cuộc đời mình. Giá như họ đừng có quá xinh đẹp và đừng có quá thông minh nhỉ thì câu chuyện sẽ bớt phức tạp hơn? Để rồi mọi chuyện sảy ra trong cuộc đời cuả một người cứ như là một giấc mơ ấy, mọi sự được sắp xếp bởi một lý do huyền bí nào đó? Để rồi kéo theo cả một chuỗi phản ứng tâm lý, hệ lụy tiếp theo, những câu chuyện buồn vui tiếp theo nưã...mà cứ diễn ra triền miên không dứt? Niềm vui thì thoáng qua như cơn gió thổi, nhưng nỗi buồn thì cứ man mát cho suốt cả cuộc đời? Nhưng nếu trời không cho họ gặp nhau thì cuộc đời cuả hai con người đặc biệt đó lại càng tẻ nhạt hơn.

Luận Về Tình Yêu phần 2


Mùa Thu

Muà thu là muà cuả mất mát chia ly. Nhìn cảnh muà thu, sao mà ngao ngán vô cùng, mỗi khi chạnh lòng nhớ đến một người con gái mà mình yêu thích. Tôi có thể chưa tới cảnh giới thi sĩ chánh hiệu con nai vàng, nhưng cũng  tức cảnh sinh tình, cảm tác lòng mình bùi ngùi suy tưởng để mà làm thơ. Bây giờ đã là cuối tháng 8 đầu tháng 9 rồi, tôi lại sực nhớ mới mượn cảnh muà thu mà tả nỗi lòng mình. Nếu như trong một sự tình cờ nào đó, nàng cũng lên mạng đọc bài thơ này. Vậy cũng là an ủi cho tâm linh cuả tôi và may mắn cho tôi lắm rồi. Dù sao trong cõi trần gian giả tạm này nàng là cô gái có đôi mắt tinh đời và biết được tôi là một kẻ si tình đàng hoàng tử tế.

Luận Về Tình Yêu Phần 1


Tiếng Sét Ái Tình

Con người ta sinh ra là một giống hiếu sinh đa cảm. Tất cả trẻ con sinh ra, từ khi lọt lòng mẹ cơ bản về tâm hồn ngây thơ giống nhau, nếu không mang theo một chứng bệnh bẩm sinh gì. Sự di truyền nòi giống huyết mạch là một điều đáng kể, đáng trân trọng và cần phải được gìn giữ. Ai cũng biết tâm hồn trẻ thơ ví như tờ giấy trắng. Nếu ta cố ý nhuộm đen hoặc vẽ lên tâm hồn đó một con ác điểu thì lớn lên nó thành màu đen tăm tối, hoặc hung ác như loài ác điểu. Nếu ta tốn công gìn giữ nó, bảo vệ nó trong trắng hồn nhiên, đừng để nó sớm đau thương tổn thất gì và vẽ dần lên tâm hồn đó một con chim bồ câu trắng thì lớn lên nó sẽ trở thành hoà bình và lương hảo. Tình yêu cũng vậy, đưá trẻ sinh ra trong ôm ấp cuả vòng tay người mẹ, bẩm sinh đã mang sẵn một hạt giống di truyền và được thêm người mẹ chăm sóc như măng non, cây lá sẽ mau lớn khoẻ mạnh, xanh màu tươi tốt. 

Tôi tin rằng: tất cả mọi thiên tài sinh ra đều có một người mẹ trẻ, hoặc một người chị tốt. Vua Lê Thái Tông và Vua Lê Thánh Tông  là một ví dụ cụ thể để so sánh. Họ đều là con cháu nòi giống cuả vua Lê Thái tổ. Nhưng Thái Tông từ nhỏ thiếu vòng tay yêu thương cuả người mẹ mà được bà vú nuôi là người xa lạ không cùng chung huyết mạch và hoạn quan nuôi dạy nên lớn lên u mê ngu tối vô cùng tuy rằng ông cũng thuộc nòi giống thông minh. Lê thánh Tông là con là cháu thì ngược lại, từ nhỏ sinh ra ở vùng nhà quê, ẩn náu trong một ngôi chuà chiụ sự răn dạy cuả mẹ hiền và các sư cô .... sau này lớn lên quả nhiên là một ông vua anh minh, hiền hậu theo Phật, thương dân và là một nhà thơ cuả dân tộc.Theo Platon thì phụ nữ từ 16 đến 30 tuổi là cái tuổi tốt nhất để sinh ra những đưá con hoàn hảo. Đàn ông cũng vậy cha già, thì con cọc thôi. Đàn ông theo tôi, tốt nhất là từ 20 đến 45 tuổi là lưá tuổi tốt nhất để phối ngẫu với đàn bà để sinh con đẻ cái. Là người Việt Nam ta ai cũng biết cái anh chàng Hồ Chí Minh già cóc đế ra, nhưng anh ta vẫn ăn nằm lang chạ với những người phụ nữ đáng tuổi con cháu mà sinh ra hàng đống con nhưng có đưá nào nên người và tử tế đâu? Dù cho có là quan chức đầu triều nhưng đầu óc  vẫn cứ mụ mẫm, u mê kém cỏi thiển cận chỉ giỏi trò bịp bợm lưà dối ăn chặn cuả dân mà thôi. Người cộng sản chủ trương nuôi con theo đại trà, biến các cô nuôi dạy trẻ thành bà mẹ chung và người mẹ đích thực phải đi lao động sản xuất mà k1hông được ở nhà làm nội trợ nuôi con.Chính vì vậy con người ta lớn lên trở nên ích kỷ tiểu nhân và không hề có tình yêu. Mọi quan hệ nam nữ chỉ là những giao kèo hợp đồng chung sống mà cả hai bên cùng có lợi.

Tôi và nàng gặp nhau và rất thích nhau, vì cả tôi và nàng là hai tử số có chung một mẫu số là người mẹ. Chắc hẳn mẹ tôi và mẹ nàng có tâm hồn nhân ái, nhân hậu giống nhau. Kể đến là ngoại hình quyến rũ và thiện tính tàng ẩn bên trong chỉ có tinh mắt và cùng chung một ảnh hưởng cuả nền giáo dục gia đinh tương đương mới có thể nhận ra nhau, ta hãy tạm gọi là tiếng sét ái tình. Hay là môn đăng hộ đối về nhân cách, giưã cha tôi và cha nàng đều là những người đàn ông quân tử. Bây giờ tuổi đã xế chiều nhưng tôi vẫn nhớ không quên...

Quân Tử Và Mỹ Nhân

Theo tôi quân tử thường là những hạng người thông minh,nghiã khí, tiết tháo, đa cảm và rất thật thà. Thật thà không có nghiã là ngây ngô khờ dại.Tôn Tẫn, Nhạc Phi, Nguyễn Trãi chả là những người rất thật thà hay sao? Kể cả Khổng Minh là một đạo sĩ mưu mô quỷ kế vô cùng nhưng ông vẫn là người quân tử thật thà. Khổng Minh tin rằng: Anh chàng bán dép, bán chiếu Lưu Bị là tôn thất nhà Hán là cháu ba đời cuả vua Tôn Sơn Tĩnh Vương Lưu Cảnh Đế. Biết vận số nhà Hán đã hết mà vẫn nể tình mà cố đấm ăn xôi phù trợ cho Lưu Bị để tiến hành những cuộc chiến tranh chinh phạt đẫm máu. Trận Xích Bích hàng chục vạn người bị thiêu chết thê thảm, thực ra là quỷ kế cuả ông ta, còn Chu Du chỉ là con bài để lợi dụng mà thôi. Khổng Minh cứ chê mãi Tào Tháo là kẻ gian hùng lưu manh chính trị còn Lưu Huyền Đức mới thực là phe chính nghiã.Thật ra ai gian hùng hơn ai thì Võ Hầu vẫn còn thật thà lắm.
Tháo thì hay cười còn bị thì hay khóc. Nhưng cả hai đều rất được lòng phái đẹp, được các cô nương để ý đến.

Theo tôi chính Lưu Bị mới là kẻ ma lanh, gian hùng vô cùng. Khi ngồi cùng uống ruợu luận về anh hùng với Tào Tháo thì chàng giả đò rơi đuã và đổ cho trời mưa sấm sét lớn để lưà họ Tào. Có lẽ lịch sử đã nhầm lẫn về hai chàng anh hùng này chăng, có lẽ La Quán Trung còn nhiều thiên vị cho Lưu Bị, giưã Tháo và Bị ai tàn nhẫn hơn ai, ai giết hại nhiều mạng người vô tội hơn ai,? Cứ suy xét ra Lưu Bị có tài đóng kịch để thu phục tay chân và mỵ dân, ông ta hay giả vờ khóc lóc kêu trời đấm ngực vì dân . Tào Tháo dù sao thì còn hơn Lưu Bị vì ông ta còn là một thi sĩ, con cái ông ta đều đa tài như cha, Tào Thực, Tào Phi, Tào Chương v.v.. Còn con cuả họ Lưu là thái tử A Đẩu Lưu Thiện chỉ là một kẻ hãm tài bị thịt mà thôi. Không hiểu sao Tôn Phu Nhân đệ nhất mỹ nhân cuả Giang Đông có kém gì đại kiều, tiểu kiều đâu mà lại mê cái ông lão Lưu Bị đó đã gần 60 tuổi như điếu đổ? Hay Lưu Bị quả đúng bậc anh hùng hiếm có ở trong đời? Nhưng Lưu Thiện con cuả Lưu Bị thì là trường hợp cá biệt. Đúng ra hổ phụ phải sinh ra hổ tử mới phải, không lẽ lại sinh ra dê chó? Như tôi đã phân tích là Thiện thiếu hẳn tình thương cuả người mẹ.Triệu Tử Long đã lượm được Thiện từ trong đám loạn quân. Lưu Thiện và Lê Thái Tông đều là những đưá trẻ sinh ra không có may mắn được hưởng tình mẫu tử ruột thịt, lại do đám cung nữ và những chàng trai bị thiến nuôi dạy nên tâm trí mới như vậy? Người như vậy thì làm sao có thể là bậc quân tử hào hoa phong nhã để hiểu được lòng mỹ nhân? Dòng dõi di truyền nòi giống như vậy thì cái ngôi vị hoàng tộc cuả Lưu Bị cũng đáng nghi lắm? Ngược lại cũng chỉ có những bậc nữ lưu thuyền quyên mới có con mắt tinh đời để biết mặt anh hùng mà thôi và hiểu được bụng dạ cuả kẻ tiểu nhân. Người ta bảo trai anh hùng gặp gái thuyền quyên. Tôi không dám nhận mình là kẻ anh hùng nhưng ít ra đối với các mỹ nhân tôi là người quân tử thật thà. Khi nàng gặp tôi, nàng biết tôi là người chân thật và có tài ứng biến. Nàng nhìn tôi với ánh mắt rất thương mến, khi nàng thấy tôi rất thật thà, chăm chú, tư lự khi nghe nàng kể chuyện... Sự nhạy cảm cuả trái tim nàng đã biết là nàng gặp đúng ý trung nhân và nàng biết rằng tôi rất thích nàng. Tôi là người quân tử đáng tin cậy…Đúng tôi rất yêu nàng, nhưng tôi sinh ra ở một đất nước nghèo khó, xung quanh chỉ thấy toàn hạng tiểu nhân hãm tài nhưng có điạ vị, con cái họ ngu độn nhưng đều được nâng đỡ ăn học tử tế…Còn tôi có khả năng dồi dào thì phải đi lính làm một thứ nô lệ sinh mạng mà người ta gọi là nghiã vụ quân sự, kể cả khi thi đại học điểm cao nhưng vẫn không được đi học…. Vì lý do này tôi đã run sợ và không có gan theo đuổi nàng để trở lại Việt Nam làm một thứ công dân hạng hai. Anh đã mất em, bởi vì anh không có sự lưạ chọn nào khác là tự cứu lấy đời mình. Nay suy nghĩ lại anh thấy buồn và nhớ em biết chừng nào, anh đã làm thơ về em, hy vọng cũng là những kỷ niệm có giá trị cho đời sau. Nay anh viết đây cho em và cho cả các bạn đọc. Bây giờ em ở đâu? Có lên mạng để đọc tấm lòng cuả anh để lại nơi quán trọ trần gian nay không? Em mãi mãi là mỹ nhân cuả lòng anh…

Tình Yêu Và Hoài Niệm

Chính tôi cũng không thể nào ngờ, khi đã bước sang tuổi ngũ thập nhi tri thiên mệnh, thì tôi lại tấp tểnh học làm thơ và viết văn.Chính bởi vì cuộc đời tôi có nhiều trầm luân trôi nổi trên trường đời và trường tình. Ý định này đã có từ 10 năm nay. Nếu không viết lách được gì hoá ra bao nhiêu sôi nổi, yêu thương, đắng cay , tủi nhục, oan ức, uất hận …cả một thời trai trẻ và cả một cuộc đời đầy biến cố đau thương, oanh liệt, bất công mà người đời gây ra cho tôi trở nên phí hoài vô nghiã. Hiện nay tôi vẫn phải đi làm, nếu nghỉ hưu tôi sẽ viết nhiều truyện để tâm sự kể lại với các bạn trên mạng, trên cõi trần gian giả tạm này. Thơ càng ngày  càng trở thành một mảng tâm hồn như máu thịt cuả đời tôi.Tôi rất khâm phục anh Hàn MạcTử tuổi đời còn rất trẻ, chưa từng trải được bao nhiêu mà anh đã viết ra được những vần thơ giàu tình cảm trí tuệ vô cùng. Người ta bảo Hàn Mạc Tử điên khùng, trong thơ Hàn Mạc Tử dùng nhiều từ nghe lạ tai như cuả người bệnh hoạn. Nhưng theo tôi đây là trạng thái cảnh giới tâm linh cuả thơ mà chỉ có  anh mới đạt được. Hàn Mạc Tử thưà biết là mình có bệnh, cơn đau đớn thể xác dày vò muốn điên lên đây, nhưng cơn đau về tinh thần đã đưa anh vào tháp ngà cuả nàng Tiên thơ, đã biến cuộc đời ngắn ngủi thành những phút giây thiêng liêng, xuất thần, xuất hồn thơ ra khỏi miệng và trào lên đầu ngọn bút:. Bộ óc cuả Hàn Mạc Tử vẫn minh mẫn hoàn hảo để để tìm ý thơ, gieo vần, đưa mạch thơ trào ra như dòng máu từ trái tim mình lên trang giấy trắng .Thơ anh không có thời gian để gọt ruã chau chuốt đánh bóng như thơ Xuân Diệu, nhưng là cả một tấm lòng thành thật cuả một thiên tài bất hạnh.Tôi cũng muốn học ở anh một chàng trai trẻ yêu trăng, yêu hoa lá, cỏ cây, con người và muôn loài tạo vật mà thượng đế đã ban cho chúng ta. Cuộc đời con người là vốn quý, dù chỉ sống một ngày cũng sao cho đàng hoàng tử tế ghi lại những thơ mộng về tình yêu và hoài niệm xa xôi….

Lúc còn trẻ thì đông tây nam bắc, ngụp lặn bôn tẩu trong cõi trần gian bao la, hưởng cái thú ngang tàng tự do lãng tử. Lúc về già thì trầm ngâm suy cảm. Làm thơ trở thành một thú vui, những kích thích cuả tế bào thần kinh, những rung động cuả trái tim bản năng thiên bẩm mà từ khi lọt lòng mẹ, hay ta đã  đa mang theo từ nhiều tiền kiếp? Chắc chắn chỉ có tình yêu làm cho người ta băn khoăn, thơ thẩn, trăn trở nhiều nhất như những tấm lòng đa cảm yêu nghệ thuật và sáng tạo tinh thần. Kẻ độc tài tàn bạo thì căm ghét tình yêu, tôn thờ quyền lực và thể xác. Những những chàng thi sĩ thì ngược lại khinh miệt tiền tài vật chất,quyền lực và áp bức.Họ sớm tối vui vầy trong ý nhạc lời thơ, bộ óc cuả họ đã được siêu thăng da riết đằm thắm về thơ như cơm ăn nước uống hàng ngày. Trong thơ có hoa, trong hoa có người, trong người có nhạc, trong nhạc có tình…cứ như thế mà vần điệu chắp nối bay cao. Mỗi khi nhớ đến người con gái mà mình yêu thích từ thuở xa xưa ta gọi là những cảm xúc về tình yêu và hoài niệm. Nhớ nàng ta nhớ đến hoa. Hoa có trăm vạn loài như lan, huệ, hồng, cúc, hải đường v.v…Bài thơ hai sắc hoa ti gôn là tả loài hoa đẹp nhưng cánh hoa mỏng manh như bao cuộc tình dễ tan vỡ. Còn tôi hay làm thơ về hoa phong lan, là loài hoa đẹp thanh cao người ta thường trân trọng đặt bên bệ cưả sổ khắp cả 5 châu lục. Người Phật Tử thì yêu hoa sen, người quân tử thì thường là hoa cúc.Những mối tình ân ái đài các thì chọn hoa hải đường thường nở về ban đêm.Thì ra hoa và người, ngươì và hoa đã trở thành tình yêu và hoài niệm. Hoa từ một loài thảo mộc vô tri vô giác đã êm đềm đi vào giấc ngủ cuả thi nhân, hoa đã trở thành linh hồn cuả những vần thơ. Hoa là tình yêu và hoài niệm cuả tôi mỗi khi nhìn lên bệ cưả sổ...


Tình Yêu Và Hưởng Thụ

Chúng ta đang sống trong một thời đại cuả tốc độ và thông tin.Vài trăm năm trước đây ai cũng tin là trên mặt trăng có cô Hằng Nga vì trốn người chồng tàn bạo mà lên ở trên cung trăng một mình với anh chàng Cuội đen thủi đen thui. Cuội tự nguyện làm đày tớ, ngồi dưới gốc cây đa. Họ chung sống với nhau một thời gian dài đằng đẵng phải tính từ hàng niên kỷ, nhưng họ vẫn không thể thành vợ thành chồng được, tuy rằng cả hai cùng cô đơn. Cho đến nay trong dân gian chưa có truyền thuyết nào về truyện cô Hằng Nga phải lòng anh chàng Cuội cả. Bởi vì họ thuộc hai đẳng cấp tâm linh khác nhau, họ gần nhau nhưng họ không thể yêu nhau, họ không có cảm hứng xác thịt khi ở bên nhau.

 Dục vọng không thể thắng nổi lý trí và trái tim. Hằng Nga vẫn rớt nước mắt mà nhìn về hạ giới xa xăm để chờ đợi những chàng thi sĩ như Lý Bạch, Tản Đà, Hàn Mạc Tử làm thơ tỏ tình với mình? Ngày nay loài người đã thừa biết trên mặt trăng chỉ là một sa mạc hoa vu, nhưng tâm linh trí tưởng cuả những chàng thi sĩ vẫn tin và thương nàng Hằng Nga . Phải chăng thi sĩ là mơ mộng viển vông? Con người cuả thế kỷ 21, cuả những con tàu siêu tốc, cuả những máy tính điện tử cực nhanh mà vẫn còn tin dăm ba câu truyện thần thoại hão huyền…Sự kiêu căng cuả loài người bằng vài thành quả đạt được trong ngành vũ trụ, cũng như trong phòng thí nghiệm cuả các như Darwin, Pawlop v. v…vẫn chỉ là những trò hề cho Thiên Chuá hay Thượng Đế toàn năng.Trí tuệ cuả những người như Darwin, Pawlop, hay cũng như Karl Marx, Lê Nin làm sao có thể so sánh với Arbert Einstein là con người được coi là thông minh nhất cuả thế kỷ 20. Người cha đẻ cuả khoa học nguyên tử và hàng không . Ông vẫn chưa dám khảng định nguồn gốc cuả loài người từ đâu mà những kẻ vô thần hay cộng sản dám bạo mồm bạo miệng là từ loài khỉ. Ông tuyên dương Đạo Phật,và đã từng tuyên bố:" Tôi là người Do Thái nhưng tôi không theo một tín ngưỡng nào cả, nếu có phải theo một tín ngưỡng thì tôi sẽ chọn đạo Phật. Đạo Phật với thuyết luân hồi quả báo là phù hợp với nền khoa học hiện đại trong tương lai." Trong Đạo Phật trối bỏ ái dục, vì ái dục là nguyên nhân cuả luân hồi chuyển kiếp, còn ái dục tức còn nợ nần , vay trả, còn đầu thai; chúng sinh còn ngụp lặn trong ái hà, bể khổ. Phật muốn giải thoát chúng sinh bằng con đường vô thủy vô chung, để tới niết bàn không sinh không diệt. Nhưng con người đã chót nặng chữ ái, thì cũng dám đầu thai thêm vài kiếp nưã để trả nợ tình, nếu ta không phải là người thoát tục, tu hành?

Khoa học ngày nay mới chỉ đạt được những thành tựu về vật chất còn linh vực tâm linh tinh thần thì quả là còn ít ỏi. Tình yêu vẫn còn là một lĩnh vực bí hiểm, không có ngành khoa học tối tân nào có thể phân tích, khám phá nổi. Để hiểu về tình yêu, người ta không thể tìm đọc những câu truyện tình cuả những nhà văn sa đoạ trụy lạc, hay kiểu tả tình như kiểu bà Dương Thu Hương mà cố gán cho ông Hồ Chí Minh với cô gái dân tộc tên là Xuân nào đó. Sự tưởng tượng nào giỏi hơn anh chàng Ngô thưà Ân mỗi khi lên bàn đèn hút thuốc phiện mà viết ra thiên tiểu thuyết Tây Du Ký tuyệt vời. Biết rõ là phịa nhưng mọi người vẫn thích đọc. Ngô Thưà Ân quả là một anh chàng có trí tưởng tượng siêu kỳ cũng do nhờ thuốc phiện cả đấy. Chị Dương Thu Hương không hút thuốc phiện mà lại viết ra mối tình Xuân - Hồ. Theo tôi với tính cách như vậy thì Hồ làm gì có tình yêu? Hồ là con người vô thần coi vật chất là lẽ sống, thoả mãn xác thịt là thú cảm hơn những giá trị tâm linh. Tôi tin những người có trái tim yêu thương, tôn trọng tình yêu nam nữ họ đều là những những duy tâm và mơ mộng cả. Một người ra chỉ thị cho cấp dưới tìm cho mình một cô hộ lý để giải quyết sinh lý lại bảo đó là tình yêu kể cũng lạ. Rất tiếc chị Hương chỉ nhờ vào phù phép cuả thứ văn chương hiện thực xã hội chủ nghiã, nhà nhà viết văn, người người làm thơ theo kiểu trăm hoa đua nở để phiạ ra tình yêu cuả một người vô cảm tàn bạo như ông Hồ là một sự quá đáng. Không biết là ca ngợi cái đẹp cuả tình yêu hay là sỉ nhục tình yêu cuả loài người đây?

Người ta bảo nhà văn nói láo, nhà báo nói phét cũng chẳng ngoa. Câu này chỉ đúng cho các văn nô dưới chế độ nô dịch tinh thần cuả ngươì cộng sản thôi .Còn như văn sĩ, báo chí các nước tự do, văn minh tiên tiến họ không dám đặt bút viết láo, hoặc phịa chuyện , vu khống đơm đặt, họ là những kẻ sĩ có lương tâm và liêm sỉ nhân cách khi cầm bút. Tình yêu là lĩnh vực thiêng liêng cuả trái tim, là nguyên nhân cuả chuyển kiếp luân hồi chớ nên viết bậy, xuyên tạc tình yêu.

Tôi cũng là loại người đa cảm, si tình, tính nết sinh ra như vậy đó. Cũng may còn có tí chút khả năng viết lách làm thơ để giãi bày tâm tình cuả mình, khi mình còn nơi tại thế, nếu chẳng may chết đi thì ai biết đó là đâu. Viết truyện để tự tả tình mình thì tôi không muốn,  nhất là mô tả những chuyện ân ái chăn gối, làm như vậy hoá ra mình là thằng thô bỉ trơ trẽn vô cùng. Nhưng làm thơ khi lòng mình xúc động, khi trái tim mình rỉ máu. Thơ phải chờ đợi nung nấu tâm tưởng khi mình bồi hồi nhớ nhung, ái ngại thương cảm cho người mình yêu. Sự bột phát, rung động, cảm hứng cuả trái tim do lý trí kiểm soát tạo cho ta những ý tứ vần điệu, nhạc điệu mà thi nhau mà xuất thần là giây phút thiêng liêng may mắn ta phải chớp lấy ngay và ta đã nhanh chóng hoàn thành một bài thơ. Để kỷ niệm cho đời, nơi quán trọ trần gian giả tạm này, tôi viết lời tâm sự và cũng muốn chia sẻ cùng bạn đọc quý mến cuả tôi những bài thơ tình là cảm xúc chân thật nhất. Đọc thơ nhau để thưởng thức thi vị tình đời, tình người với nhau hẳn phải hơn loài vật, loài cầm thú. Con người ngoài miếng ăn, hưởng thụ vật chất, tranh giành đâm chém nhau, sát hại, hạ độc nhau, còn có đáng gì để cho ta chân trọng? Tinh thần và tình yêu, vật chất và hưởng thụ đặt lên bàn mà cân cái nào hơn cái nào. Người quân tử cần tinh thần và tình yêu để sống, vì ngưòi quân tử có bộ óc trái tim hơn ngươì. Còn kẻ tiểu nhân cần vật chất và hưởng thụ để mà tồn tại. Nếu như xã hội công bằng đầy đủ thái bình thì người ta ham muốn những giá trị tinh thần và tình yêu, thi nhân văn sĩ được đề cao. Còn như xã hội nghèo nàn lạc hậu thì vật chất, hưởng thụ, các đại gia được đề cao. Văn thơ là cái quái gì, chỉ là thứ viển vông vô tích sự mà thôi, không làm ra tiền cuả chẳng ai thèm đẻ ý đến, có viết ra chỉ là những nhu cầu cho khách hàng không tim không óc đọc. Tôi muốn các bạn đọc cuả tôi, đọc thêm vài bài thơ để thông cảm và hiểu thêm cho những lời tâm sự cuả tôi. Cám ơn!

Lu Hà



Trò Chơi Ái tình

Khi lòng anh trống rỗng
Thì em lại yêu anh
Một tình yêu dãy chết
Trôi theo dòng sông xanh

Cậy có tí nhan sắc
Tình người như lưỡi dao
Câu cá từ ba tháng
Cho muà thu u sầu

Xanh vỏ còn đỏ lòng
Thương ai như đại bàng
Vẫy vùng quen sóng gió
Nuốt giận mù trùng dương

Chỉ vì con gà rù
Có mắt cũng như mù
Nỡ cạn tàu ráo máng
Lương tâm nào thứ cho?

Chơi tấn trò phù du
Bao tâm tình gửi trao
Phút giây thành lố bịch
Khuân mặt dày oan gia
                                                                                           
Bài thơ kể chuyện rằng
Oán giận còn thương thương
Chút tình người con gái
Xót xa cành mù tang

24.6.2009 Lu Hà




Tri Kỷ Tri âm
cảm tác thơ Mai Hoài Thu: Ai Người Tri Kỷ?

Bập bùng ngọn lưả yêu đương
Nhớ ai da diết liệt giường khổ đau
Tóc tơ rơi rụng mái đầu
Hồn trinh lay lắt sương mù biển sâu...

Trùng dương hờ hững thế ư?
Con chim ngơ ngác mộng sầu tương tư
Quan quan văng vẳng chi châu
Chao ôi, sợ quá bên bờ héo hon...

Bọt bèo trôi nổi mưa tuôn
Chiều thu lá rụng trong vườn ngoài sân
Tuyết sương băng giá thế trần
Trầm Ngư nuốt bóng trăng ngàn thở than...

Bóng ma nguyệt lặn canh tàn
Hồn còn day dứt muôn vàn thiết tha
Hỏi người tri kỷ đi đâu?
Phương trời góc bể chân cầu đợi ai....?

Châu sa lã chã canh dài
Đoạn trường trăn trở tuyền đài chưa thôi
Vầng trăng tan vỡ làm đôi
Bá Nha bên mộ than ôi! Tử Kỳ.

11.7.2012 Lu Hà




Thương Em
       
Đầu óc vẩn vơ vẫn nghĩ gì
Quanh đi quẩn lại vẫn em thôi
Nỗi niềm xuy tưởng như tia chớp
Sét đánh tiếng lòng mưa bão rơi

Bão lòng chồng chất đã nhiều năm
Giờ nổi điên cuồng gió chẳng ngăn
Cơn bão yêu thương đầy giận giữ
Thương em bạc mệnh cái hồng nhan

Nguời tốt mà sao chiụ thiệt thòi
Vì em nhẹ dạ dễ tin người
Giá em bình tĩnh đừng nôn nóng
Thì để đời đâu đến nỗi này

Chẳng bảo vệ em lỗi tại anh
Nữ thần vệ nữ của trời xanh
Nửa đêm ngước mắt vào xa thẳm
Như thấy bóng em toả mộng lành

Thôi nhé qua rồi trận gió điên
Bao nhiêu độc ác thói hung tàn
Xé nhành dương liễu vì thèm khát
Muốn trọn đời hoa cả xác hồn

Tờ giấy đè lên cưỡng ép duyên
Vì em chót ký vạ vào thân
Ngàn năm lễ giáo còn lên mặt
Xéo nát đời hoa rụng uá tàn

Anh hiểu hết rồi cũng tức thay
Làm thân bồ liễu có ai hay
Búa dìu thiên hạ còn xuyên tạc
Sao khổ em tôi đến thế này?

Thôi nhé nghe anh chỉ một lần
Bình tâm mọi sự với nhân quần
Chuyện xưa hãy bỏ vào xa thẳm
Bản chất con người vốn hiểm gian.


 2008 Lu Hà




Nợ Trần Ai

Trong cái đầu bốc lửa
Ngùn ngụt những lời thơ
Trào ra từ cân não
Gào lên đòi tình yêu

Tình yêu trốn ở đâu
Vướng trời mây phương xa
Mang nợ nần số kiếp
Bao giờ trả lại ta?

Trong cõi thường hư vô
Tình yêu là mộng mơ
Sáng tối qua cửa sổ
Ánh bình minh hôm qua

Vì anh tìm gặp em
Trong ngàn triệu con tim
Như vạn lần giọt nước
Gặp nhau rồi tan ra

Chờ nhau bên sông hà
Như vào cõi tiên sa
Bóng em ngồi dệt vải
Ngưu Lang chàng ngẩn ngơ

Chức Nữ còn giận hờn
Buổi chiều xa u buồn
Chàng đi và đi mãi
Cánh chim hồng chờ tin

Sao cuộc đời bi thương
Kiện ông trời bất công
Không thuơng người thục nữ
Gây bao nỗi đoạn trường

 2008 Lu Hà



 Quái Lạ Làm Sao
      
Quái lạ làm sao tôi thế này
Làm sao tôi cứ tự vò dày
Làm sao tôi cứ tơ vương maĩ
Người đã cùng tôi chẳng trẻ gì

Người ở phương xa hoa tuyết bay
Muà xuân hoa lá tím màu mây
Muà hè cũng có phong lan nở
Thu đến buồn trôi rụng lá vàng

Quái lạ làm sao tôi cứ buồn
Làm sao tôi vẫn nhớ người luôn
Làm sao tôi cứ dày vò maĩ
Chuyện cuả ngày xưa đã xế tàn

Người ấy ngày xưa rạng rỡ cười
Bồn chồn mong ngóng đợi chờ tôi
Theo em anh chạy vào phòng diễn
Người ấy tin rằng yêu mến tôi

Quái lạ giờ đây trách cứ ai
Non ăn chắc lép để làm gì
Si tình oan trái là như vậy
Tính toán làm chi để thiệt đời

Quái lạ làm sao tôi cứ buồn
Buồn thương người ấy lắm gian truân
Buồn thương người ấy ngây thơ quá
Chẳng oán thù ai thiếu bạn hiền…

Hậu để về sau thế mới xuân
Em t ôi than thở phận ch ưa tròn
Oán thù nên cởi không nên thắt
Anh  khóc thương em khúc đoạn tr ường…

2008 Lu Hà


Soi lai từng sát na

Sao tôi khổ thế này
Trời đầy đoạ tôi đây
Nỗi buồn cứ da diết
Trong con bão đời nay

Sao tôi cứ phaỉ sinh
Trong cõi đời nhục vinh
Sinh ra là đau khổ
Gào lên kiện trời xanh

Ôi cái nợ ba sinh
Khóc cười chưa tàn canh
Laị quay đòi chuyển kiếp
Cay đắng đời chúng sinh

Nhận nhau trước hôn nhân
Là ân sủng nhân gian
Của kiếp người tiền  định
Biết đời mình trầm luân

Nào ai có tội gì
Trôi nổi cõi luân hồi
Nợ nần đeo đẳng mãi
Bao giờ trả hết đây?

Gặp nhau chỉ một lần
Năm tháng cứ trôi dần
Đã gần ba thập kỷ
Vấn vương hoài thời gian

Nay cả hai đã già
Còn nhắc laị chuyện xưa
Đông tây người bốn hướng
Dỏng tai mà lắng nghe

Ai oán tím bầm gan
Xót xa em đi tìm
Biết tìm đâu cho thấy
Trong biển đời gian truân

Cứ nghĩ mà thấy thương
Lệ ứa cõi vô thường
Trời già sao cay độc
Cho phận gái hồng nhan

Cứ kể lể khóc than
Tự đày đoạ cái thân
Trong cái buồn cái nhớ
Như một kẻ mất hồn


Soi mói từng nguyên do
Là lỗi tại làm sao
Mà đời ai phải khổ
Tìm laị từng sát na..

 13.2.08 Lu Hà