Bình thơ Quỳnh Lan
Mở đầu bài thơ Quỳnh Lan viết:
“Nếu thuở áy xuân thì thời con gái
Mình gặp nhau và anh nói yêu em
Thì bây giờ mộng ước sẽ đẹp thêm
Muộn màng mất anh ơi tình hai đứa“
TÌNH CA NGƯỜI LÍNH (tinhcanguoilinh.blogspot.com) Đời tôi là một chuỗi dài những vật lộn đấu tranh để mà tồn tại và hiện sinh. Ngày xưa văn thi sĩ cần phải khoác ba lô đi thực tế. Bây giờ chỉ ngồi tại nhà lên mạng Internet cũng có thể đi khắp hoàn cầu, nhìn thấy, nghe thấy, đọc thấy, đủ mọi cảnh ngộ hỉ nộ ố ái bi hoan của thiên hạ mà tạo ra cảm xúc sáng tác. Thật là tuyệt vời cho những ai có tâm hồn nghệ thuật
Bình thơ Quỳnh Lan
Mở đầu bài thơ Quỳnh Lan viết:
“Nếu thuở áy xuân thì thời con gái
Mình gặp nhau và anh nói yêu em
Thì bây giờ mộng ước sẽ đẹp thêm
Muộn màng mất anh ơi tình hai đứa“
Bình thơ Giang Hoa- Lu Hà
Con Đò Tình…
Vẳng tiếng canh gà vọng giữa đêm
Nàng trăng giỡn bóng rọi xuyên rèm
Oanh vàng đảo lượn mơ màng ngắm
Nhạn trắng bay vờn lẫn thẩn xem
Giận kẻ phong trần say dáng liễu
Hờn ai lãng tử đứng bên thềm
Con đò vắng vẻ ngơ nhìn đợi
Huyễn ảo cung tình luyến mộng thêm ...
Bình Thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tình Tri Kỷ...
Đối ẩm đôi vần khảm bút trao
Đàm thơ mượn gió ngữ tuôn trào
Dương cầm mộng nhớ người tri kỷ
Dệt áng tơ lòng nghẹn ý trao ...
Tự Khúc Xuân - Hạt Giống Hồng Hoang
Thơ Diêu Linh & Lu Hà
Ta gieo xuống mảnh đất em gầy hoang
Nhành lộc nõn chiết từ tim bé bỏng
Em còn đứng trên đồi cao gió lộng?
Đợi ta cùng dạo khúc gọi mùa sang
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Khúc Phương Cầu...
Gửi nỗi cuồng si dạo nốt đầu
Say nhìn lãng tử nén buồn thâu
Đàn buông khóc đoạn âm thầm tủi
Thả phím hờn cung lặng lẽ sầu
Gãy đoản hồn thu tràn chén hận
Rơi chùng bóng hạ đổ dòng châu
Tàn đêm lạnh lẽo lời ai oán
Lở dỡ tình ly khúc Phượng Cầu *...
Tưởng cái gì ghê gớm. Tớ thấy bác Paul với cô Quế Chi bàn luận sôi nổi chuyện văn thơ về cái bài “Đò Lèn gì đó của Nguyễn Duy“. Tớ ít khi quan tâm đến chuyện làm thơ của người khác, tớ chỉ bình thơ của ai đó, nếu qủa thực làm thơ hay thôi. Còn thơ phú vớ vẩn tớ không thèm để ý đến mặc kệ người ta muốn viết gì thì viết. Ngưu tầm ngưu mã tầm mã chả hơi đâu mà quan tâm. Thơ cũng có đẳng cấp tâm linh đấy. Thường thường các bậc tao nhân mặc khách trí tuệ cảm nhận cao thì họ thích thơ tao nhân mặc khách. Thậm chí các vị đó còn chê thế tục vai u thịt bắp mồ hôi dầu. Thuốc lào một điếu chè tàu một hơi. Nên họ rủ nhau vào vào rừng trúc mà ngâm nga xướng vịnh như 7 vị thất hiền. Còn thơ bần nông cốt cán thì có các fun Chí Phèo Thị Nở đọc.
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tuyết Đổ ...
Tuyết trải hàn sương đã lượn về
Trăng ngà khỏa lấp giữa triền đê
Thời đông quạnh quẽ chiều rơi xế
Tiết hạ đìu hiu buổi ngã sề
Bến cũ còn lưu hồn tủi lệ
Xa bờ gửi mộng bóng sầu thê
Tàn hương rũ bỏ lời xưa thệ
Kỷ niệm hằn ghi nghĩa ước thề..
Bài thơ cô Trúc làm từ
đầu tháng 7 năm 2014 tớ thấy rất hay. Quả thực cô đã nhập tâm vào cái đạo làm thơ. Xưa nay người ta vẫn có quan
niệm hời hợt:
Thi dĩ ngôn chí hay văn dĩ tải đạo. Nghĩa là thơ để nói lên cái chí của mình
hay văn để nói lên cái đạo làm nguời hay đạo trời gì đó mà không biết thơ là một
cách lấy mình làm cứu cánh, tự mình giãi bày tâm trạng của mình bằng một thứ
ngôn ngữ ký tự khác với văn xuôi. Các văn thi hào triết gia nhiều người định
nghĩa về thơ rất khác nhau từ Haidegger hay Satre.
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Vũ Điệu...
Thủy mặc liêu tình liễu thướt tha
Trời đen chuyển gió hạc bay sà
Oanh vàng rủ bạn bay về cõi
Hoẵng xám kêu đàn nhảy chặng xa
Giữa cảnh người đi rời ý mộng
Chiều thu biển hát dạo âm hòa
Sang thuyền bến lở giờ ôm hận
Vũ khúc nghê thường lệ đổ sa ...