Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tiếng Hạc Trong Đêm…
Đêm trở giấc nỗi buồn hoang quạnh quá !
Ánh trăng khuya nẻo khuất lặn chân đồi
Giữa canh sầu cô lẻ trái tim côi
Trong bóng tối sao buồn rơi vụn vỡ
TÌNH CA NGƯỜI LÍNH (tinhcanguoilinh.blogspot.com) Đời tôi là một chuỗi dài những vật lộn đấu tranh để mà tồn tại và hiện sinh. Ngày xưa văn thi sĩ cần phải khoác ba lô đi thực tế. Bây giờ chỉ ngồi tại nhà lên mạng Internet cũng có thể đi khắp hoàn cầu, nhìn thấy, nghe thấy, đọc thấy, đủ mọi cảnh ngộ hỉ nộ ố ái bi hoan của thiên hạ mà tạo ra cảm xúc sáng tác. Thật là tuyệt vời cho những ai có tâm hồn nghệ thuật
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tiếng Hạc Trong Đêm…
Đêm trở giấc nỗi buồn hoang quạnh quá !
Ánh trăng khuya nẻo khuất lặn chân đồi
Giữa canh sầu cô lẻ trái tim côi
Trong bóng tối sao buồn rơi vụn vỡ
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Thuyền Và Biển ...
Con thuyền vượt biển giữa trùng khơi
Lữ khách người đi buổi rạng trời
Soải cánh buồm xuôi chìm mộng hỡi !
Chao làn gió ngược trỗi tình ơi !
Luồng theo sóng vỡ tim vời vợi
Mấy nẻo niềm dâng dạ rã rời
Đảo bến dần trôi về ngõ đợi
Buông chèo trở lái vụn hồn rơi ....
Nhạc Khê Kinh Kha
Ca Sĩ Bảo Yến
Tôi nghe bài "Thổn Thức" thơ cuả nữ thi sĩ Mai Hoài Thu, được nhạc sĩ Khê Kinh Kha phổ thành nhạc, cô ca sĩ Bảo Yến hát bài này. Từ nhạc điệu du dương, sầu cảm cuả bài hát đã làm cho tôi xúc động và tôi xin phép nói lên những cảm nghĩ cuả mình về bài thơ này.
Khi viết bài thơ này Mai Hoài Thu khoảng chừng 26 tuổi, đêm nằm một mình ở nơi xứ lạnh đất khách quê người và nàng đã nhớ về Việt Nam, nhớ lại người mà nàng đã từng yêu dấu. Người đó còn ở cõi đời này hãy đã ra đi về cõi vĩnh hằng thì chúng ta cũng không thể nào biết được. Chỉ biết rằng nàng rất thổn thức, sầu khổ, nhớ thương. Một tình yêu trong ảo mộng não nùng.
Thơ có nhiều thể loại, đề tài của thơ được nhiều người viết nhất vẫn là tình yêu. Mừng thay cho ngôn ngữ Việt Nam : Một câu ngoài chủ ngữ vị ngữ ra còn có rất nhiều bổ ngữ, trạng ngữ, tính từ v.v..., rất phong phú hơn hẳn ngôn ngữ các dân tộc khác trên thế giới. Các câu chữ lại được phân biệt bới các thanh bằng trắc và được ghi thành dấu hẳn hoi. Chính nhờ bởi các thanh dấu này mà thơ của người việt nam du dương trầm bổng như một bản nhạc, dễ đi vào tâm hồn con người. Chừng nào còn ngôn ngữ Việt nam, dân tộc ta vẫn chưa bị đồng hoá thì thơ ta vẫn phải có vần điệu.
Cung Hằng Lẻ Loi
chia sẻ tâm sự cuối năm với nghệ sĩ Hoài Hương
Giáng sinh Thiên Chúa tìm Hương
Thương đời khổ hạnh thê lương tận cùng
Biển sầu giông tố não nùng
Thác ghềnh vực thẳm hãi hùng lửa thiêu
Khắc Khoải….
Dẫu vạn niềm đau lấp khoảng mờ
Muôn nghìn nỗi khổ mộng hoài ngơ
Tình chan thắm đượm nhưng mà ngỡ
Nghĩa hết nồng ươm lại chẳng ngờ
Mệt mỏi trăng nằm xuôi bóng lỡ
Âu sầu gió đuổi ngược dòng tơ
Tàn canh chợt thấy lòng tan vỡ
Cõi lạnh thềm hoang khắc khoải chờ ...
Tôi tiện tay mở băng clip nghe bài thơ “Vô Vọng“ của Mai Hoài Thu được nghệ sĩ Hoàng Đức Tâm diễn ngâm theo điệu hát xẩm Bắc bộ. Theo tôi hát xẩm là của những người mù hành khất ăn xin ngày xưa trên các nẻo đường suốt từ Bắc vào Nam. Tôi không ngờ cái điệu xẩm này lại buồn thảm não nuột hay như vậy? Tôi chỉ nghe thôi chứ chưa kịp tìm đọc nội dung bài thơ này mà lòng tôi đã nôn nao xúc động, tôi chưa muốn tìm lại trong máy tính là tôi đã từng cảm tác từ bài thơ này chưa? Tôi vừa nghe vừa phóng bút cảm tác luôn một bài thơ để tặng nữ thi sĩ Mai Hoài Thu:
TÌNH XA MÂY NÚI
Núi ơi! Núi mãi yêu kiều
Nhớ xưa ân ái sớm chiều núi mây
Ôm lưng trái núi sum vầy
Mây xa thương núi tháng ngày đơn côi
Hôm nay vô tình đọc trên mạng facebook thấy Ngọc Lan làm một bài thơ tình bằng thể lục bát hay quá. Cảm xúc của tôi trào dâng
và tâm hồn tôi sảng khoái miên man trên biển cả đại dương thơ phú và muốn nhân dịp này muốn
tâm sự với Ngọc Lan về ý nghĩa của việc làm thơ. Tại sao ta cần phải làm thơ?
Trích dẫn:
Đã
Có Một Thời
Anh ơi đã có một thời
Yêu anh quay quắt đất trời ngả nghiêng
Tình ta sao mãi ưu phiền
Cứ hờn cứ giận tựa miền đất hoang