Monday, November 3, 2025

Luận Về Tình Yêu Phần 26

 

Tình Yêu Và Chiếm Đoạt

Từ khi Chúa sinh ra loài người thì đã có tình yêu. Bắt đầu từ hai người đầu tiên là chàng Adam và nàng Eva. Họ yêu nhau và thích nhau, không những chỉ vì lẻ loi đơn độc trong khu vườn mênh mộng của Chuá và họ cần có nhau. Họ đã khám phá ra nhau sự khác biệt của bộ phận sinh dục. Họ thử cho hai cái khác biệt đó sát lại gần nhau và họ đã tìm ra sự thú cảm. Tình yêu phải có thú cảm, bổn phận người đàn bà phải tạo cho người đàn ông hứng thú, và sự trong trắng nguyên vẹn để hiến dâng. Nếu không phải có sự cảm thông bao dung đồng điệu giữa hai tâm hồn. Người đàn ông ngược lại cũng tạo cho ngươì đàn bà một niềm an ủi, đáng tin cậy và biết bảo vệ tôn trọng ngươì mình yêu.

 

Tình yêu phải là tự nguyện từ hai phía. Cũng có tình yêu đơn phương, chỉ có người này yêu người kia nhưng không nhận lại sự đáp lại. Người đàn bàn chỉ còn biết nhẫn nại, khổ đau và chờ đợi. Còn có loại người đàn ông thì tấn công theo bản năng của giống đực với giống cái. Người quân tử thì dừng lại ở chừng mực nào đó để nghe ngóng phản ứng của đối phương, còn kẻ tiểu nhân thì dùng đủ mưu kế để chiếm đoạt người mình yêu cho bằng được, kể cả bằng những biện pháp thô bạo và mang đau khổ bất hạnh cho ngươì mình yêu như là cưỡng dâm.

 

Trong lịch sử loài ngươì hiếm có mối tình cướp đoạt nào mà có hạnh phúc. Ác giả thì ác báo, thường họ phải chiụ quả báo cho cuộc đời bất hạnh thê thảm sau này kể cả khi họ đã có con cái. Eva Braun là người tình của Quốc trưởng Hitler, nhưng nàng đã mấy lần tự tử mà không chết. Trong khi đó cũng có bọn văn nô bồi bút giống như của Việt Nam đã ca ngợi là một thiên tình sử bất diệt, giữa lãnh tụ tối cao với nàng Eva kiều diễm, giữa Hồ Chí Minh và cô hộ lý Nông Thị Xuân. Các đài phát thanh và truyền hình thuở đó thường xuyên đưa hình ảnh cảnh vợ chồng gia đình ngã bộ trưởng tuyên truyền Paul Soseph Göbebel yêu nhau có đàn con đông đúc. Nhưng thật ra già nửa số con của bà Göbbel là do kiếm chác thêm bên ngoài. Mới đây ở hải ngoại có bà Dương Thu Hương đã mô tả lại mối tình cưỡng đoạt cuả ông Hồ Chí Minh với cô Xuân chỉ ở tuổi vị thành niên. Hồ và Xuân như ông cháu thành mối tình lâm ly theo cái đầu tưởng tượng bệnh hoạn của bà Hương. Rõ ràng là một cuộc cưỡng dâm, tập thể, trước hết là Hồ, rồi Hoàn, rồi sau đó còn ai nưã? Rồi thủ tiêu đi để giữ tiếng. Nực cười thay dưới ngòi bút phù thủy của bà Hương thành một mối tình lâm ly rất mùi mẫn không phải là tình ông Hồ với bà Xuân mà là tình của bà Hương với ông kèo ông cột nào đó rồi gán lên ông Hồ và bà Xuân. Ngày xưa ở bên Đức trong thời gian học nghề cô N đã lẳng quả tình vào trái tim tôi, tuy không phải bằng mồm mà bằng ánh mắt nụ cười, bằng dáng đi ưỡn ẹo hồi hộp mà làm cho tôi say đắm, làm cho tôi lăn sả vào tán tỉnh, hoàn toàn là một mối tình câm bằng xúc cảm, bằng giác quan, khi tình yêu của tôi lên đến đỉnh điểm thì lại công khai ăn nằm với người khác. Khi đã yêu ai mà chẳng ghen, có người ghen ngầm, có người ghen bộc phát, ghen trồi trổ, ghen điên cuồng, ghen nồng nhiệt. Mới chỉ một cái hôn hờ để thử phản ứng thôi mà đã vội đi tố cáo tôi như cưỡng dâm, như bằng bạo lực chiếm đoạt không bằng. Cuối cùng đi đến đổ vỡ, dù có quỳ xuống, có các vàng thêm, có tự nguyện hiến dâng miễn phí tôi cũng không cần và bỏ đi không thèm ngoái đầu lại.

 

Tôi không phải là Bộ trưởng, Quốc trưởng, Chủ tịch nước gì cho danh giá, nhưng đời tôi vì yêu một người đàn bà mà phải làm cái trò đốn mạt tiểu nhân như vậy tôi không nỡ. Thường là tự nguyện từ hai phiá hoặc nếu vì thầm yêu người nào đó, nhưng chưa vững tin người đó yêu mình thì tôi cũng bỏ đi. Có cô nào yêu tôi, nhưng tôi không thích thì cứ thẳng cánh mà ra đi đừng nấn ná thương haị làm gì, và cũng chẳng cần lợi dụng để kiếm chác xơ múi. Còn nếu không yêu mà tự nguyện thì là vấn đề khác miễn bàn. Thằng đàn ông nó như cái nơm cá, nó úp con cá này không được thì úp con khác. Thiên hạ mỹ nhân khối ra việc gì mà phải mặt dày hàng năm trời chỉ để theo đuổi mãi một người trong khi người con gái khinh bỉ mình như cái rẻ rách, rồi còn thề bồi: Không có em anh không thể sống nổi. Không sống được thì chết quách đi cho rảnh nhưng vẫn sợ không dám chết mà chỉ tự mình đày đoạ làm khổ mình thôi.

 

Nhưng nếu tôi đã thích ai, yêu ai thực sự nhưng không lấy được ngươì đó thì tôi thường than thở nhớ thương. Nhưng sầu khổ đến ốm o gày mòn thì chưa đến nỗi nào phải như vậy. Cũng may tính tôi như vậy nên tôi lại thích làm thơ. Coi như là một kỷ niệm hành trang mang theo cho mai sau khi tôi trở về quê hương thiên cổ vĩnh hằng cuả tôi. Để kết thúc bài tâm sự và lý giải cho những suy tư ước hẹn ngàn sau tôi có bài thơ „ Lời Hẹn Thề“ về một mối tình tuyệt đẹp thơ mông liêu trai ng àn n ăm sau không thể n ào qu ên được. Xin được chia sẻ cùng các bạn yêu thơ

 

 

 Lời Hẹn Thề

 

Tuổi đã cao rồi vẫn vấn vương

Thương cho phận bạc cái hồng nhan

Thuyền quyên quân tử vòng duyên số

Trời chẳng cho nhau được ở gần

 

Em đã sinh ra để tặng anh

Mà sao trời nỡ cắt duyên lành

Phải chăng oan trái do tiền định

Trong cõi người xưa nợ vướng thành

 

Xét laị duyên xưa trời chẳng nỡ

Mà anh nhỡ bến chuyến đò ngang

Đường xa lưu luyến màu sương gió

Tình nghĩa đôi ta một chén tàn

 

Bé bỏng em tôi nhuộm bóng hình

Dưới trời nắng đẹp mộng vừa xinh

Tỏ bày em muốn ai chăm sóc

Vệ sĩ theo nhau bảo vệ mình

 

Em ơi! Anh đã hiểu ra rồi

Mới gặp mà em đã mến ngay

Có phải kiếp xưa còn luyến tiếc

Mà ta vô ý để chia ly?

 

Anh ở phương trời vẫn nhớ mong

Năm dài mòn mỏi vẫn hằng trông

Cầu cho em được bình an nhé

Ở laị trần ai đẹp ý chồng

 

Xưa hỏi rằng anh uống rượu gì?

Anh cười chỉ bảo ruợu chè chi

Gặp nhau là đã say rồi đấy

Uống để quên nhau lệ ứa mi

 

Em mến thương anh chẳng rượu chè

Cho đời thoát khỏi cảnh say nhè

Có người sáng tối ra hung tợn

Ôi hãy hùng thay những tối hè

 

Em tôi ngoan quá yêu là th ế

Anh mến thơ ngây đoá mộng đầu

Giận kẻ hương say còn phá khói

Để em thơ thẩn nhớ chiều xa                            

 

Thôi chuyện đã rồi nuối tiếc chi

Thương người lữ khách bước ra đi

Cho ai ở laị muôn sầu hận

Oán trách người ta nghĩa lý gì

 

Anh dặn chẳng may nếu phải đi

Phương xa ôm hận nhẹ thuyền trôi

Ở nơi chín biển chờ anh nhé

Nối lại tình xưa nặng nghĩa đời

 

Có lẽ cũng còn vài chục năm

Tháng ngày vui vẻ với muà xuân

Ngân nga hát múa tình nhân loại

Làm đẹp cho đời một mỹ nhân

 

Anh chẳng buồn đâu anh chỉ thương

Thương em vò võ với canh trường

Gần ba thập kỷ mà không biết

Nay hiểu lòng em đã muộn màng

 

Lão tử ngày xưa đã nói rồi

Đời nhanh như mộng chỉ vui thôi

Bình minh chiếu sáng qua rèm cửa

Hãy sống vui em kẻo thiệt đời.

 

 2008 Lu Hà

 

 

Cái Hôn

tặng A-V

 

Ra thế cái hôn quý thế ư?

Mà người quân tử vẫn sầu tư

Băn khoăn cho đến già đời nửa

Chỉ để nói rằng anh vẫn yêu

 

Yêu em mà laị chẳng hôn em

Mắc nợ cho nhau chỉ một lần

Em biết em thương mà phaỉ chịu

Cõi trời lồng lộng gió quan san

 

Khổ aỉ trùng dương vượt biển khơi

Tìm người trong mộng buị hồng bay

Chen chân theo bước dòng người chạy

Nháo nhác tìm người em đã say

 

Cái hôn rạo rực buốt lòng ai

Mà chẳng chạm môi để lạnh đời

Nuối tiếc u hoài ba thập kỷ

Bây giờ lên tiếng gọi người ơi

 

Người ở phương xa mây tím bay

Tím lòng nhớ lại mới buồn thay

Thì ra như thế là yêu đấy

Mất một cái hôn trói cả đời

 

Cái hôn cũng có vạn lần hôn

Da diết yêu thương mộng vẳng hồn

Cũng có cái hôn hờ hững đấy

Như người trong tiệc cưới tân hôn

 

Thế đấy cái hôn chiếu lệ thường

Hôn ai giá lạnh cả muà đông

Nóng lòng em nhớ về phương ấy

Người ấy muà thu có lạnh lòng?

 

Người ấy đi xa vẫn nhớ về

Chiều chiều mây tím ở miền quê

Phong lan đang được muà hoa nở

Nâng cánh hoa rơi lệ ướt nhoè

 

Người ấy yêu sao mà khổ thế

Nửa già thế kỷ vẫn còn mơ

Mơ ai trong cõi đời đen bạc

Gặp để cho nhau mộng ngẩn sầu

 

Người ấy chậm đi một sát na

Để em lỡ bước một đời hoa

Chần chừ anh để em nhầm bước

Giận giữ qua sông phải lụy đò

 

Mới biết cái hôn quý lắm sao

Mà người quân tử vẫn tôn thờ

Yêu nhau như thế là bi lụy

Suốt cả đời ai khổ đợi chờ…

 

 16.2.08 Lu Hà

 

 

 

Thêm Một Muà Thu

tặng A-V

 

Mấy chục năm rồi thu laị thu

Trời còn ảm đạm đến bao giờ

Như ai nhớ cánh phong lan ấy

Thương cả muà thu lạnh bốn muà

 

Cứ tuởng lâu rồi thu lại quên

Cánh hoa yêu dấu của trần gian

Nào ngờ năm tháng còn lưu lại

Một chút hương lòng thu chẳng tan

 

Nếu bảo muà thu héo cánh hoa

Cho lòng thêm nặng nỗi tương tư

Thương ai khao khát người tri kỷ

Thêm một muà thu thêm khổ đau

 

Một bước xa đi một lỡ làng

Đường trần xanh thẳm áng mây trông

Thương ai lầm lũi trong mưa gió

Hận để ngàn thu một nỗi buồn

 

Ta phải đi rồi hãy dấn thân

Đời trai lãng tử cõi phong trần

Thương yêu chẳng được như mong đợi

Kiếp quả thôi đành ôi mỹ nhân

 

Anh chẳng quỳ xin nợ vấn vương

Tuỳ lòng tự nguyện của tình thương

Nếu cho duyên số là như vậy

Lỡ bước sa cơ chiụ nhỡ nhàng

 

Mấy chục năm rồi thu lại thu

Tình tôi còn héo đến bao giờ

Cho ai mong đoá phong lan ấy

Mưa cả lòng tôi rụng cánh sầu

 

Nếu đợi muà sau được tái sinh

Lụy tình kiếp trước hận trời xanh

Ba sinh chồng chất duyên còn nợ

Thương dệt cho nhau tấm mộng lành

 

Thêm một muà thu thêm khổ đau

Vẩn vơ mơ mộng mãi trong đầu

Thương chàng thi sĩ tương tư mãi

Nửa già thế kỷ vẫn còn yêu

 

Anh sẽ tìm em ở kiếp sau

Dương trần mộng dệt với hồn thơ

Trời thu thăm thẳm không buồn nữa

Chẳng nỡ sinh ly chẳng nỡ sầu

 

Anh chẳng đi đâu trong gió mưa

Yêu chiều ân ái mộng tình xưa

Nếu trong căn số còn ghi nhận

Kiếp trước thiệt thòi bao khổ đau

 

Mấy chục năm rồi đã tạm yên

Đường trần lê bước nỗi truân chiên

Bỗng ai nhắc đoá phong lan ấy

Nhớ lại muà thu gọi nổi buồn

 

Chậm một sát na bao khổ thu

Trường tình đêm hận đếm muà sao

Chẳng may nhầm nước sai đường bước

Thêm một trời sao thêm khổ đau….

 

2008 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

No comments:

Post a Comment